Lời nói đầu

Khói bốc lên từ tách cà phê nóng, hòa vào không khí se lạnh buổi chiều mưa. Tôi chầm chậm đưa tách cà phê lên miệng, hớp một ngụm nhỏ. Cảm giác thanh thản lan tỏa khắp người. Bên ngoài, ai nấy đều tranh thủ vượt qua cơn mưa thất thường. Đường bắt đầu lầy lội, xe chết máy, tiếng nẹt bô gầm rú inh ỏi cả một góc phố. Trời đã tối, đèn đường phát ra từng tia sáng vàng vọt, chiếu xuống mặt đường đầy nước lóng lánh. Mưa có vẻ không ngớt, ngày càng nặng hạt, bám vào cửa kính và kéo dài xuống thành những dòng lệ.

Trời mưa, quán vắng khách. Tôi ngã người ra sau, nhắm mắt lại, đầu nghĩ ngợi. Những lúc thế này, ý tưởng mới thường xuất hiện. Chiếc laptop trước mặt là công cụ để ghi lại mọi thứ diễn ra trong đầu tôi. Ngay lúc này đây, những dòng chữ bạn đang đọc là cái đang tuôn trào trong tâm trí tôi. Tôi cần một nơi để lưu trữ và xem lại chúng. Và blog này ra đời, đơn giản, không cầu kì, không màu mè.

Dòng chữ bạn đọc là dòng suy nghĩ của tôi, diễn ra theo thời gian thực. Cái gì xuất hiện trong đầu là đi thẳng xuống bàn phím. Tôi chẳng bao giờ tự kiểm duyệt suy nghĩ. Tôi để nó chạy rông, tự do, thoải mái. Đó là cách tốt nhất để bộc lộ tâm hồn. Tôi muốn nó chân thật và trần trụi, bỏ qua chiếc mặt nạ con người thường đeo mỗi khi đối diện với người khác. Tôi tin sự thật sẽ mang đến tự do, và tự do là thứ mà tất cả mọi người đeo đuổi.

Trong xã hội tự do, bất đồng quan điểm là hiển nhiên. Ai cũng có tư tưởng, chính kiến riêng. Không ai có quyền cấm hoặc ép người khác theo một tư tưởng nào cả. Nếu bạn có quan điểm giống tôi, chào mừng bạn đến với blog. Chúng ta chắc chắn sẽ có những cuộc trò chuyện thú vị.